Giảng viên Hoàng Việt Hà: “Giáo viên giỏi hỏi câu hay”

Ngày đăng: 17/11/2017 | Chuyên mục: Cafe doanh nhân

Gặp anh vào một buổi chiều muộn, mặc dù tất bật sắp xếp công việc, tiếng chuông điện thoại lẫn cùng các cuộc họp liền kề nhau, anh vẫn nở nụ cười rạng rỡ trong căn phòng làm việc trang trí rất nhiều tranh như một quán café đậm chất họa sỹ.

23668856_1725000634238534_6410790089909736742_o

 

Giám đốc điều hành của Tập đoàn FPT nhưng anh vẫn dành thời gian để đi giảng dạy cho các lớp MBA, MiniMBA và đặc biệt là 10 lớp bồi dưỡng kiến thức Giám đốc điều hành (CEO). Động lực nào khiến anh có thể lao đến lớp để giảng dạy mỗi tối sau một ngày làm việc dài?

(Cười) Bản thân  FPT là 1 tổ chức học tập “Learning”, và việc đi dạy chính là learning. FPT có qui định “KPI” cho việc này vì thế tôi phải vượt tắc đường để hoàn thành, nếu không thì sẽ bị trừ lương. Tuy nhiên, thực tế việc tham gia giảng dậy mang lại nhiều lợi ích, tôi có thể ứng dụng hoặc thử nghiệm những vấn đề mới, gặp gỡ nhiều người, phát triển được những mối quan hệ. Khi giảng dạy phải đi lại nhiều nên cũng kết hợp tập thể dục. Vì thế tôi luôn cảm thấy thú vị chứ không cảm thấy đó là nhiệm vụ phải làm.

 Vậy sự thú vị đó có đi liền với khó khăn không khi học viên hầu hết cũng là các giám đốc từng trải?

Tôi lại rất thích những học viên đó. Vì khi tôi hỏi họ những câu hỏi khó, họ là người có thể trả lời. Giáo viên đúng nghĩa là người hướng dẫn bằng các câu hỏi. Học là quá trình mỗi cá nhân, trên con đường hứng khởi để tự tìm kiếm tri thức cho mình, thông qua thảo luận và giáo viên sẽ đưa ra câu hỏi để thảo luận. Ngay cả những gì mới, những gì không biết tôi sẽ đem đến để hỏi học viên và cùng tìm lời giải. Kiến thức người học nhờ đó mà được hình thành, rất hồn nhiên mà lại toàn diện. Đây chính là bí quyết của phương pháp kiến tạo-Constructivism. (Cười)

Anh hay nhận được những nhận xét từ học viên nữ mà lại không liên quan tới việc học, ví dụ  “Thầy đẹp zai”, “Thầy xông xênh”, Thầy “cuốn hút”… Vậy với những nhận xét của học viên nữ khiến ai cũng xao lòng như vậy anh cảm thấy thế nào ạ?

Tôi rất thích học cùng các học viên nữ, bởi họ hay học bằng cảm xúc. Vì vậy, đôi khi  họ nhận xét quá “hào phóng” so với thực tế về tôi cũng là điều bình thường. Chỉ số EQ (Cảm xúc) và LQ (đáng yêu) của nữ có vẻ cao hơn đàn ông. Vì vậy nếu định nghĩa học là quá trình hứng khởi thì nữ có vẻ dễ hứng khởi hơn đàn ông, đặc biệt là chị em trên 30. Và vì vậy họ có vẻ học được nhiều hơn. Ở phụ nữ còn có sự tỉ mỉ, cụ thể và chịu “doing” chứ không thích ngồi “listerning”, do vậy họ cũng “cảm” được nhiều hơn. Tôi nghĩ Jack Ma nói đúng là phụ nữ sẽ “thống trị” thế giới. (Cười lớn)

 Em có nghe nói trước đây anh từng học Tiến sỹ về Quản trị kinh doanh ở Australia, Chương trình học đó có ảnh hưởng như thế nào đến anh?

 Điều thu nhận chủ yếu nhất là thiên nhiên của Úc rất rộng lớn và phóng khoáng, bầu trời rất xanh và thảm cỏ rất rộng, người Úc có phong cách rất khác biệt mang lại cho tôi một cảm hứng tự do và phóng khoáng trong tư tưởng. Còn về học thì cũng giúp tôi nền tàng và phương pháp để có thể tiếp cận các vấn đề mới. Đơn giản vậy thôi.

Có vẻ như tư tưởng tự do và phóng khoáng mà anh đã chịu ảnh hưởng của nước Úc đó rất hợp với môi trường giảng dạy ở FSB?

 FSB là môi trường mở, khuyến khích giảng viên chủ động đưa những thứ hay nhất cho học viên. Ngược lại học viên có quyền được đánh giá, bình luận hay phản ánh thẳng thắn đến giảng viên, khiến giảng viên phải liên tục nghĩ để đổi mới bài giảng cũng như phương pháp phù hợp nhất cho các học viên. Đó là sự khác biệt có tương tác hai chiều mà không phải nơi nào cũng áp dụng. Cuộc sống luôn đổi mới và giáo dục cũng nên vậy.

 Có phải vì thích sự đổi mới đó mà anh đã áp dụng Học thuyết kiến tạo (Constructivism) của người Do Thái vào việc giảng dạy ở FSB rất thành công, sau mỗi Chủ tịch FPT Trương Gia Bình?

Tôi có “học lỏm” phương pháp này của Anh Bình khi quan sát anh ấy làm việc. Anh ấy bảo đấy là “constructivisim” thì tôi biết thế, tôi cũng không biết đấy có phải là “chính tông” hay không? Chỉ biết là anh ấy áp dụng vào mọi việc từ quản trị điều hành đến giảng dậy và tôi thấy hiệu quả.

Phương pháp này rất đơn giản là tạo ra sự hứng khởi cho học viên, bằng kiến thức và kinh nghiệm sẵn có của mình, tham gia thảo luận và phản biện các vấn đề từ nhiều góc độ khác nhau. Qua đó họ học hỏi lẫn nhau, tổng hợp lại sẽ thành kiến thức mới cho mỗi người. Tôi đã nhiều lần chứng minh điều này với học viên khi tôi đặt các vấn đề để họ thảo luận và phản biện lẫn nhau. Kết quả, kiến thức cuối cùng cả lớp thu được còn phong phú hơn cả từ những quyển sách mới nhất của Harvard xuất bản mà chưa ai đọc quyển sách đó là gì.

Sách Harvard xuất bản chưa ai đọc thì chúng ta để dành vậy, còn sách gối đầu giường hiện giờ của anh là…?

 Hiện tại tôi đang kết cuốn “Founder’s Mentorlity”. Cuốn này lí giải bệnh “già” của các công ty. Tôi nghĩ đây là cuốn sách mà ai quan tâm tới “sức khỏe” của công ty cũng nên dành thời gian để đọc.

Ngày Nhà giáo Việt Nam đang đến gần, xin anh một chút tiết lô, anh có thích được gọi là “Thầy” không và theo anh, thế nào là một giáo viên giỏi? 

Thực tế tôi không phải là “thầy” chuyên nghiệp, nên rất ngại bị gọi là “thầy”. Gọi là “anh” hay “bạn” hay hơn. Trên lớp tôi chỉ là người đặt câu hỏi, chia sẻ và dẫn dắt thảo luận thôi. Còn thế nào là giáo viên giỏi ư? Tôi nghĩ là “Giáo viên giỏi hỏi câu hay”.  

 

Cảm ơn anh dành thời gian cho buổi phỏng vấn hôm nay và chúc anh luôn có được những câu hỏi xuất sắc dành cho học viên!