Từ người làm thuê 17 năm đến Founder khởi nghiệp: Hành trình bứt phá khỏi vùng an toàn của anh Đặng Anh Tuấn
Có những người dành cả thanh xuân để leo lên những nấc thang danh vọng, và khi đã có được sự an toàn vững chắc, họ chọn cách tận hưởng nó. Nhưng cũng có những người khi đã ở đỉnh cao của sự ổn định, lại cảm thấy ngột ngạt vì không được là chính mình. Anh Đặng Anh Tuấn – cựu học viên lớp Global Mini MBA tại Viện Quản trị & Công nghệ FSB (FPT), Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Giải pháp Nguyên liệu Nova – là một người như thế. Câu chuyện khởi nghiệp từ con số 0 sau 17 năm làm thuê là một minh chứng sâu sắc cho tinh thần học tập suốt đời, tư duy lãnh đạo đổi mới và lòng can đảm bứt phá mọi giới hạn.

1. 17 năm “lối mòn” và quyết định bẻ gãy tư duy cũ
Trước khi sáng lập Nova, anh Tuấn từng có 17 năm gắn bó với Tập đoàn Nguyên liệu Á Châu. Ở môi trường này, anh được hưởng chế độ đãi ngộ vô cùng tốt, những đặc quyền mà nhiều người mơ ước. Tuy nhiên, 17 năm là một khoảng thời gian đủ dài để tạo ra một “lối mòn” trong tư duy. Dù đề cao tinh thần tự học, anh Tuấn dần nhận ra rằng những kiến thức tự đúc kết có nguy cơ không theo kịp sự thay đổi của thực tế và yêu cầu quản lý hiện đại,.
Anh Tuấn chia sẻ, đó cũng chính là lý do anh lựa chọn đi học. Nhưng điều kiện cũng rất rõ ràng: “một cái khóa học có kiến thức tổng hợp đầy đủ cho cấp quản lý”
Và môi trường học tập mới với những người thầy “thực chiến” bước ra từ doanh nghiệp đã cho anh câu trả lời. Tại đây, anh được chia sẻ và phản biện bình đẳng, để rồi nhận ra một sự thật bất ngờ: những kinh nghiệm anh từng tin là “tốt nhất” trong suốt 17 năm qua, thực ra vẫn chưa phải là tốt nhất. Chính sự va chạm tư duy này đã bẻ gãy lối mòn cũ, hình thành trong anh một thói quen sắc bén hơn: luôn tự hỏi “liệu đã là tốt nhất chưa?” trước mọi vấn đề để liên tục kích thích sự sáng tạo và đổi mới.
2. Nỗi đau của người làm thuê và quyết định “Nghỉ để làm giàu”
Đãi ngộ càng tốt, “vùng an toàn” càng khó rời đi. Đối với anh Tuấn, làm việc tại tập đoàn lớn mang lại cho anh chế độ đãi ngộ rất lý tưởng, nhưng sâu thẳm bên trong lại là nỗi đau dai dẳng vì “không được là chính mình”.
Anh nhận ra rằng, khi đi làm thuê, dù có những ước mơ lớn hay kiến thức đúng đắn muốn áp dụng, anh vẫn không phải là người ra quyết định cuối cùng. Công ty lớn luôn đặt sự ổn định lên hàng đầu, và mọi sự đổi mới đôi khi mang lại cảm giác mạo hiểm.
Không thể chấp nhận việc chỉ ngồi mãi trên chiếc ghế êm ái để hưởng thụ sự an toàn, anh chọn con đường duy nhất: bứt phá ra ngoài để tự viết tiếp ước mơ dang dở.
Khi bị bủa vây bởi những câu hỏi e ngại từ xung quanh: “Nghỉ để làm gì?”, anh đã có một câu trả lời ngắn gọn nhưng đanh thép: “Nghỉ để làm giàu”. Tất nhiên, sự giàu có ở đây không đến từ những quyết định cảm tính hay làm giàu bằng mọi cách. Đó là sự chuẩn bị kỹ lưỡng về lộ trình, sự minh bạch trong hệ thống quản trị rủi ro ngay từ đầu, và sự hội tụ đủ “Thiên thời – Địa lợi – Nhân hòa” cùng những cộng sự chung chí hướng.
3. Quản trị bằng hạnh phúc: Từ văn hóa 3K đến 3H
Rời khỏi tập đoàn cũ với thành tích đưa doanh số vùng quản lý tăng trưởng tự nhiên từ 465 tỷ lên hơn 2.200 tỷ đồng, bí quyết lớn nhất anh Tuấn mang theo không nằm ở những chiêu trò thương mại, mà nằm ở triết lý quản trị con người.
Từng mải miết đuổi theo các con số kế hoạch, anh nhận ra một chân lý: hạnh phúc trong công việc của nhân viên mới là yếu tố tạo ra năng suất lao động bất ngờ nhất. Anh đã chứng minh điều đó qua việc áp dụng thành công văn hóa “3K”: Không đổ lỗi (mọi việc là tại mình) – Không chức danh (không dùng vị trí làm lợi thế) – Kỷ luật (không để doanh nghiệp thành đội quân ô hợp).
Đặc biệt, anh cực kỳ đề cao yếu tố “không chức danh”, bởi khi nhân viên làm việc bằng trọn vẹn đam mê và sự xuất sắc, giá trị tự thân của họ sẽ tỏa sáng mà không cần bất kỳ vỏ bọc nào
Khi thành lập Nova, cùng với việc nâng cấp tư duy, anh tiếp tục cập nhật hệ thống quản trị thành phiên bản “Văn hóa 3H”: Anh quan niệm cơ thể doanh nghiệp cũng giống như con người, cần sự liên kết chặt chẽ giữa Trái tim (Feeling), Khối óc (Thinking) và Bàn tay (Doing). Và một khi đã thấu hiểu bằng trái tim và thông suốt bằng lý trí, đội ngũ phải lập tức bắt tay vào hành động.
4. Triết lý “Điểm chạm” và sức mạnh không thể thay thế của cảm xúc
Song song với việc quản trị bằng hạnh phúc, phương pháp bán hàng của vị CEO này cũng mang đậm tính bền vững. Thay vì ép đội ngũ chăm chăm nhìn vào doanh số cuối cùng, anh yêu cầu tập trung làm xuất sắc từng khâu trước đó, hay còn gọi là các “điểm chạm”. Khi mọi điểm chạm với khách hàng đều được tối ưu, việc đạt mục tiêu doanh số sẽ trở thành một hệ quả tất yếu và hoàn toàn tự nhiên.
Sự tinh tế trong tư duy “điểm chạm” này cũng định hình góc nhìn sâu sắc của anh về làn sóng Trí tuệ nhân tạo (AI). Trong khi nhiều người lo sợ AI sẽ chiếm lĩnh công việc, anh Tuấn nhìn nhận AI như một công cụ đắc lực giúp xử lý thông tin, đánh giá xu hướng và ra quyết định nhanh hơn. Tuy nhiên, anh khẳng định chắc nịch rằng AI có một giới hạn không bao giờ vượt qua được: Cảm xúc.
Để bán được hàng và xây dựng niềm tin, đó phải là một hành trình kết nối, chia sẻ và thấu hiểu lẫn nhau – điều mà chỉ có hệ thống cảm xúc chân thật của con người mới làm được
“Cảm xúc thì em biết rồi, nó không phải dễ dàng tự nhiên mà có được, nó là cả một cái quá trình kết nối, chia sẻ, thấu hiểu mới tạo nên được. AI sẽ không làm được cái việc này”.
Lời kết
Câu chuyện của CEO Đặng Anh Tuấn không chỉ là nguồn cảm hứng cho những ai đang khao khát khởi nghiệp, mà còn là bài học sâu sắc về tư duy quản trị lấy con người làm trung tâm. Sự thành công của anh đến từ việc dám từ bỏ vùng an toàn, thấu hiểu giá trị của sự hạnh phúc trong công việc, và đặc biệt là tinh thần học tập suốt đời.
Giống như lời anh chia sẻ: Nếu chúng ta ngừng học hỏi, chúng ta đã tự đào thải mình khỏi thị trường lao động. Bứt phá không bao giờ là quá muộn, miễn là bạn biết mình đang đi đâu và đã chuẩn bị sẵn sàng cho hành trình đó.